Hợp đồng tình yêu - Phần 7: Bị bắt thóp

Sau tuần trang mật đầy ấn tượng và cũng không ít cảnh khiến độc giả phải phá lên cười cũng đã đến ngày cả 2 người phải trở về Việt Nam. Mọi chuyện dường như đang rất có lợi cho Minh Hằng - nhân vật nữ chính của chúng ta vô tình nắm được một số điểm yếu của chàng trai đã khiến cho anh chàng phải khổ sợ. Không những thế, với sự thông minh cũng như láu cá của mình mà cô gái đã cho anh chàng phải điêu đứng hết lần này đến lần khác. Hãy tiếp tục câu chuyện của đôi nam nữ này trong phần 7 truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" này nhé.

Trước: Hợp đồng tình yêu - Phần 6: Tuần trang mật đáng nhớ

Việt Nam, 9:30 sáng
Cô và anh rời khỏi sân bay về biệt thự,đây cũng là món quà của Nội giành tặng cho 2 vợ chồng.Chiếc xe ô tô dừng ở cửa,cô đưa mắt nhìn ngôi nhà
- Oa...nhà này Nội tặng cho chúng ta sao?Đẹp thật.Ôi biển kìa,thế là mỗi buổi sáng tôi có thể ngắm biển rồi.anh nhìn cô cười rồi mở cốp xe lấy chiếc vali của mình đi vào trong.
- ê...còn vali của tôi thì sao?
Anh quay lưng lại 
- Của cô thì cô tự xách đi,ai nói mang nhiều làm chi
Cô lườm anh 1 cái rồi quay sang nhìn đống vali của mình.Đúng quả thật cô mang khá nhiều,nhưng anh là con trai,đáng nhẽ anh phải xách dùm cô chứ.thật đáng ghét,cô nhăn nhó,phụng phịu xách vali vào trong.
- Đồ đáng ghét...ko biết hắn có phải là đàn ông con trai ko nữa.
Cô hì hục mãi mới kéo đc 2 chiếc vali của mình vào trong nhà.
- Phòng ngủ ở đâu vậy?
- Ở trên tầng kìa ko thấy à!
Cái gì?ở tận trên đấy sao?vali nặng thế này sao tôi kéo dc.Anh giúp tôi mang nó lên giùm cái
Anh ngồi trên ghế sofa vắt chân chữ ngũ,đủng đỉnh đáp
- Tôi mệt lắm ko đủ sức mang nó đâu.Cô nhanh nhanh mang nó lên phòng rồi xuống nấu cơm đi
- Cái gì?Anh đang mơ à! Tôi mà phải đi nấu cơm cho anh ăn á.Đừng hòng
- Bây giờ cô ko nấu thì còn ai nấu vào đây,là phụ nữ trong nhà .Người giúp việc thì ko thể thuê vì chúng ta chỉ là vc hờ thôi.Bị phát hiện coi như xong đời.
- Phụ nữ trong nhà thế anh cũng là đàn ông con trai trong nhà sao ko ra xách vali cho tôi mà còn ở đó mà nói
- 2 chuyện đó hoàn toàn khác nhau.Hay là cô ko biết nấu ăn?
Cô nhếch môi cười 
- Cái gì?tôi ko biết nấu á,đừng có xem thường đợi đấy mà xem.Sau khi cất vali lên cô xuống bếp nấu cơm.Tuy là một tiểu thư nhưng cô lại là một cô gái khá đảm đang.Khác hẳn với vẻ bề ngoài của mình.
- Xong rồi đây..cô bưng 2 đĩa mì ra bàn.Anh đã ngồi đó trực sẵn.
- Cái gì đây mỳ ý sao?Có ăn đc ko đây
- Anh cứ thử xem
-thế có phải uống thuốc trước khi ăn ko?
- Anh ko ăn thì đưa đây tôi ăn,cô định đưa tay kéo chiếc đĩa về phía mình thì anh đã vội gạt tay cô ra.
- Thôi để tôi ăn 
Anh thầm nghĩ bụng đói thế này ko ăn thì chết đói thôi liều 1 phen.Anh nhăn nhó lấy dĩa xoắn từng sợi mì đưa lên miệng.Cứ ngỡ nó sẽ tệ lắm nào ngờ nó ngon thật.Ko ngờ cô ta lại có thể nấu ngon như vậy.
- Anh thấy thế nào?ngon chứ?
Cô vênh mặt lên đắc ý
Anh lúng túng
- Cũng tạm được
- Tạm được thôi sao,tôi thấy anh đã ăn hết cả đĩa rồi đấy 
Anh ấp úng
- ờ...thì đang đói phải cố ăn thôi
- ngon thì cứ nói là ngon đi,còn giả bộ.Bữa sau anh nấu ăn nhé,1 tuần chúngbta sẽ tổng vệ sinh 1 lần.Giờ thì anh đi rửa bát đi
Vừa nghe thấy 2 từ rửa bát anh đã chạy nhanh như cắt 
- thôi chết tôi quên mất có cuộc hẹn quan trọng,tôi đi trc đây ,cô rửa bát đi nhé
Này...anh cười khoái chí chạy lên phòng thay quần áo bỏ lại cô với 1 đống bát đĩa
- cái tên đáng ghét đã ko phụ mình xách vali thì chớ,mình đã phải nấu cho hắn ăn mà giờ lại phải rửa bát nữa.Đáng ghét,cứ đợi đấy.
Anh vội vàng phóng xe ra khỏi nhà.Dọn dẹp xong cô lái xe tới gia đình anh để chào hỏi.vừa tới cửa nhà cô đã gặp người giao hàng,trên tay anh ta cầm 1 bó hoa hồng đỏ khá lớn,anh ta tiến lại gần cô và hỏi:
- Chào cô,đây có phải nhà của bà Phụng ko ạ!
Cô ngạc nhiên
- Đúng rồi,có chuyện gì vậy?
- Có người chuyển bó hoa này cho bà Phụng.Cô làm ơn nhận hoa và kí dùm tôi.Cô nhận bó hoa,trong đầu có 1 thắc mắc ko biết ai lại gửi hoa cho nội nhỉ?Cô nhẹ nhàng bấm chuông ,tiếng chuông cửa vừa reo nội đã vội vàng ra mở cửa.Nội đoán thể nào cũng là cô cháu dâu yêu quý của mình tới nên đã chờ sẵn ở cửa.Vừa nhìn thấy cô,nội đã ôm chầm lấy cô
- Con chào nội.cô tươi cười
- Ôi đứa cháu yêu quý của nội về rồi.Con đi có vui ko?
- Dạ vui ạ!nhưng toàn bị ck con bắt nạt thui.À mà vừa giờ có người gửi hoa cho nội này,mà ai gửi vậy.....
.Cô chưa kịp nói xong nội đã vội vàng cầm bó hoa lên cười tủm
- Cái ông này lãng mạng quá cơ
Cô quay sang nhìn 
- Ủa nội nói gì vậy?
Nội lúng túng
- à ko có gì đâu con,hoa này của bạn nội tặng mà.ko có gì đâu.Thế quà của nội đâu?nội cố tình lảng sang chuyện khác 
- Con mua nhiều lắm,toàn là mĩ phẩm,quần áo và những món ăn của hàn quốc.Biết nội thích kim chi nên con mua cho nội đó.
Meo meo...
Mải nói chuyện với nội mà cô ko để ý có con mèo trắng đứng bên cạnh,mà lúc trước nhà đâu có nuôi mèo đâu,thấy lạ cô liền hỏi:
- Nội ơi,con mèo này ở đâu ra vậy?con nhớ ngày trước nhà mình đâu có nuôi mèo đâu?
- Ngày trước tại vì Tuấn Anh nó bị dị ứng với lông mèo nên nội ko giám nuôi mặc dù nội rất thích mèo,giờ nó ko ở nhà nên nội mới nuôi con à.
- Dị ứng với lông mèo ạ?cô hét lên.
- Ừ...nó ko nói với con sao?
- Dạ có nội,anh có nói nhưng con quên mất.cô nhanh trí trả lời,trong đầu cô đã có một suy nghĩ đen tối.Cô bế con mèo lên vuốt ve.
- Con mèo xinh quá,nó tên là gì vậy nội?
- Nó tên là miumiu
Reng reng....tiếng chuông điện thoại của nội vang lên
- Con ngồi đây chơi với bé miumiu nhé,nội đi nghe điện thoại một chút.
Vâng ạ!nội ra ngoài nghe điện thoại,cô ngồi ôm con mèo vào lòng âu yếm
- Bé miumiu yêu quý chị xin lỗi phải nhổ của em một chút lông nha.Đúng lúc cô định nhổ thì nội bước vào,cô vội vàng túm lấy 1 đám lông dật mạnh đút vào túi khiến cho con mèo kêu toáng lên.
Méooooooooooooooo....
bị bắt thópCô giật khá nhiều trụi hẳn một đám ở đuôi con mèo.lúc này cô mới giật mình nhìn lại
- Thôi chết mình quá tay,xin lỗi em nha.cô mê mải đặt con mèo xuống rồi đứng dậy.
- Con xin phép nội con đi về đây,con còn có việc bận,để lúc khác con ghé thăm nội và ba mẹ sau nha.
- Sao con về sớm vậy,ở lại chơi với nội đã.nội có nhiều việc muốn kể cho con lắm.
Cô lúng túng,
- Dạ thôi,để lúc khác nha nội.nội nhớ đưa hộ con gói quà cho ba mẹ chồng con nha.Con đi đây.cô nhanh chân bước ra ngoài.
- phải chuồn ngay ko nội phát hiện ra thì chết.Nội nhìn theo cô lắc đầu cười
- Con bé này lúc nào cũng hấp tấp.Bấy giờ nội mới quay sang nhìn con mèo ,giật mình
- ôi trời,bé miu yêu quý của ta làm sao lại bị trụi một đám lông thế này.xấu quá ...lại nghịch hư phải ko?nội ôm con mèo vào lòng,cứ nghĩ nó nghịch gì đó nên mới bị rụng lông nên nội ko nghi ngờ gì cả.Cô về nhà,nhân lúc anh đi vắng cô lấy từng sợi lông mèo rải khắp giường và gối.
- Cho anh chết này...chết này.cô cười sung sướng,nhẹ nhàng bước ra ngoài.vừa bước ra ngoài cửa thì anh về,cô chạy xuống cười hớn hở
- Anh về rồi à
Nhìn cô hôm nay có gì đó khác lạ,chưa bao giờ thấy anh về mà cô lại vui như thế,thấy lạ anh liền hỏi
- Cô có chuyện gì vui à
- à ko có gì đâu.cô vừa cười vừa nhìn anh.
" cô ta bị ấm đầu à!anh nghĩ thầm rồi bước lên phòng.Tối hôm đó anh vừa nằm lên giường thì tự nhiên cảm thấy ngứa ngáy khắp người,
- Ủa sao vậy nè,tự nhiên bị ngứa khắp người,rõ ràng mình tắm sạch sẽ rồi mà.anh gãi khắp người,càng lúc càng thấy ngứa.Anh ngồi dậy ,bỗng nhiên anh thấy cái gì đó ở giường,anh cầm lên xem và hét lên
- Trời ơi lông mèo,ai cho mèo lên đây vậy,điên mất thôi,mà nhà mình có nuôi mèo đâu,làm sao có lông mèo được.chắc chỉ có cô ta dở trò này với mình thôi ko ai khác.Nghĩ vậy lên anh chạy sang phòng cô,a vừa gõ cửa vừa hét lên
- Mau mở cửa ra,cô chết với tôi
Cô đang ngủ bị gọi dậy,vẫn còn ngái ngủ.cô tức giận quát lên:
- Anh bị điên à!nửa đêm rồi còn hét ầm lên thế hả,ko định cho ai ngủ chắc.anh giơ túm lông mèo trước mắt cô.Cô biết thừa nhưng giả bộ ngây thơ
- Cái gì đây?
- Là lông mèo đó ,chính cô đã vất nó ở giường tôi đúng ko?cô biết tôi bị dị ứng với lông mèo lên cô cố tình làm vậy đúng ko?
- Anh nghĩ tôi rảnh sao mà đi làm cái trò đó.
- Ko cô thì còn ai vào đây nữa.anh khẳng định
- Anh bị điên à!tôi làm sao biết được anh bị dị ứng với lông mèo mà đem vất ở giường anh,cũng có thể có con mèo hoang nào vào phòng anh thì sao?
- Làm gì có mèo hoang nào vào đc đây,cô đợi đấy,tôi mà phát hiện ra là cô thì cô chết với tôi.cô giả bộ cau có
- Anh đúng là đồ khùng,bằng chứng đâu mà a nói là tôi làm.
- Ờ thì tôi chỉ đoán thế.anh lúng túng.
- Tào lao,đã nói tôi ko biết mà lại.Đừng có gọi tôi nữa ko đừng trách.Cô vội đóng sập cửa lại,cười tủm tỉm
- May anh ta ko biết là mình ko anh ta giết mình mất.Anh đứng lặng người,băn khoăn mãi mà ko biết lông mèo ở đâu ra.Chăn và đệm,khắp giường toàn là lông mèo anh ko ngủ được nên đành xuống phòng khách ngủ cả đêm trên ghế sofa.Anh trằn trọc mãi ko ngủ được,lưng thì đau,người thì mỏi nhừ rất khó chịu.Cả đêm hôm đó anh ko ngủ được,2 mắt thâm quầng ,đầu tóc bù xù.
Sáng hôm sau
Khi cô đang lấy chai nước trong tủ lạnh đưa lên miệng uống thì anh từ đâu xuất hiện khiến cô giật mình làm rơi luôn cả chai nước xuống đất.Nhìn bộ dạng của anh lúc này mà cô ko nhịn dc cười,cô cười phá lên,chắc hẳn đêm qua anh trằn trọc lắm.
- Ko thể sống nổi nữa.tôi đi đây
anh hét lên rồi bỏ lên phòng
- anh đi đâu vậy?
- Tôi về nhà để kêu cô ba sang dọn đống chăn đệm đấy chứ sao.tôi ko thể sống nổi với mấy sợi lông mèo được.anh phóng xe thật nhanh về nhà,vừa mở cửa ra anh đã hét toáng lên vì thấy con mèo ngồi lù lù trước cửa nhà
- Trời ơi!mèo ở đâu thế hả nội?Nội mang nó tránh xa con 10m đi
Nội vội vàng bế con mèo vào trong.anh phụng phịu
- Đã biết con bị dị ứng với lông mèo mà nội còn nuôi là sao?
- Ủa Minh Hằng chưa nói gì với con à?
- Nói gì cơ ạ?
- Thì hôm qua nó sang nội đã nói nội mới nuôi mèo mà.anh tròn mắt lên
- Thế nội có nói với cô ấy là con bị dị ứng với lông mèo ko?
- Nội có,sao vậy
Anh hét lên
- mình đoán ko sai mà,cô chết với tôi.Anh vội vàng về nhà,vừa nhìn thấy cô a đã chạy đến nhéo vào tay cô 1 cái
Ui da,anh làm cái gì thế hả?
Anh có vẻ khá tức giận.
- Chính cô là người đã rắc lông mèo lên giường tôi đúng ko?
Cô vội chối
- Làm gì có,
- Cô còn giả vờ à,nội nói cho tôi biết hết rồi,hôm qua cô đã đến nhà tôi mà cô còn chối hả,
- Thôi chết chuồn thôi.cô mê mải chạy nhanh lên phòng đóng cửa lại.
- Cô mở cửa ra cho tôi,mở ra.
- Còn lâu,ngu gì mà tôi mở cửa để anh giết tôi à.còn lâu nhá lêu...lêu
- á....tức quá mà.đồ đáng ghét,cô hãy đợi đấy.tôi sẽ ko tha cho cô đâu

Xem tiếp: Hợp đồng tình yêu - Phần 8: Cố gắng trả thù



truyện ngắn hợp đồng tình yêu truyện tình yêu truyện tình online hợp đồng tình yêu

Chủ đề: Truyện ngắn: Hợp đồng tình yêu

Bắt đầu truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" là việc giới thiệu một số nhân vật chủ chốt xuyên suốt trong toàn bộ câu chuyện mà tác giả muốn gửi...
Sau khi ra mắt phần 1 đã được bạn đọc đón nhận nhiệt tình khi đạt lượt like và chia sẻ lên tới 600 lượt thích đã giúp cho tác giả cũng như ban quản trị...
Qua 2 phần của truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" với những tình tiết hài hước và dí dỏm mà cô gái dành cho chàng trai khiến cho chúng...
Để có tiền nhằm thực hiện dự án của mình nên cả 2 đành phải chấp nhận một cuộc hôn nhân hờ, nghĩa là cả hai sẽ đồng ý kết hôn với nhau mà...
Sau những rắc rối hài hước trong 4 phần đầu tiên tưởng chừng đã kết thúc êm đẹp, những không, cuộc chiến của đôi trai tài gái sắc vẫn còn hấp dẫn...
Từ thánh đường hôn lễ bước ra, cả hai đã nhanh chóng xách vali lên và đi Hàn Quốc sau cuộc tranh luận nổ lửa giữa 2 lựa chọn là Hàn Quốc hay Pháp...

Bạn có muốn xem thêm?