Hợp đồng tình yêu - Phần 1: Gặp mặt hung thần

Bắt đầu truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" là việc giới thiệu một số nhân vật chủ chốt xuyên suốt trong toàn bộ câu chuyện mà tác giả muốn gửi gắm những tâm tư của mình vào trong chính nhân vật. Đây sẽ là màn mở đầu khá ấn tưởng đối với những bạn đọc yêu thích đọc truyện ngôn tình - truyện tình cảm thanh cao và lãng mạn. Passion Việt hi vọng sẽ là nhịp cầu nối giữa người đọc và tác giả để có thể gắn kết gần nhau hơn, hay đơn giản chỉ là sự đồng cảm của cung bậc cảm xúc của lứa tuổi thanh xuân đang ngập tràn trong tình yêu thắm thiết.

hợp đồng tình yêuTuấn Anh là tổng giám đốc của tập đoàn Thịnh Phát,là người đẹp trai,tài giỏi nhưng khó tính và lạnh lùng. Minh Hằng là tiểu thư của tập đoàn Hoàn Mỹ,là một tiểu thư kiêu kì,nhí nhảnh,ương bướng đặc biệt là rất cứng đầu,ko bao giờ chịu thua ai bao giờ.Cả 2 đều là con nhà đại gia,giàu có bậc nhất Việt Nam. Trong một lần tình cờ anh đi dự hội thảo tại Mỹ,còn cô đi du học ở Mỹ trở về sau 3 năm,cả 2 cùng đi cùng chuyến bay,và định mệnh đã giúp họ gặp nhau....
Alo! Thưa tổng giám đốc,có giám đốc của công ty Hưng Thịnh muốn hẹn gặp tổng giám đốc vào 15 h chiều nay để ký hợp đồng ạ!
- Ok,tôi đang bay về Việt Nam. Anh nói với ông ấy là tôi sẽ tới đúng giờ.
- Vâng ạ!
Anh vừa nghe máy,vừa đi tới nhà vệ sinh.Vừa mở cửa ra thì...
Áaaaaaaaaaaa....Đồ biến thái. Anh giật mình trước tiếng hét của một cô gái. Anh trợn tròn mắt lên,bên trong là một cô gái.
Do mải nghe điện thoại mà anh ko để ý đã vào nhầm phòng vệ sinh nữ. Bên trong Chính là tiểu thư của tập đoàn Hoàn Mỹ.
Anh ngại đỏ mặt.
- Xin lỗi cô,tôi vào nhầm phòng.Tôi thực sự chưa nhìn thấy gì đâu ạ!
- Đồ dê xồm,anh đừng có lấy cái lý do nhầm lẫn như thế,anh ko nhìn thấy cái biển wc nữ treo bên ngoài sao hả? Đồ biến thái,nhìn mặt đàng hoàng thế kia...ko ngờ,thật là ko thể nhìn mặt là biết dc lòng người
- Tôi....tôi mải nghe điện thoại nên ko để ý thôi.Tôi ko phải là cái loại dê xồm như cô nói đâu nhá!
- Tôi ko cần biết !tôi chỉ nói đúng những gì tôi thấy thôi.Đồ biến thái,bệnh hoạn
- Này cái cô kia!tôi đã nói tôi nhầm và tôi đã xin lỗi rồi mà
- Anh cố tình vào đây định dê tôi chứ gì?nhưng bị tôi phát hiện ,sợ tôi la lên mọi người sẽ biết nên anh giả vờ nhầm chứ gì,Thằng biến thái nào chả nói thế
- Cái cô kia!cô nói ai là biến thái hả?
- Tôi nói anh đấy,đồ biến thái,bệnh hoạn,dê xồm.Tôi ko thèm nói với anh nữa.Nhìn mà thấy ghê.Cô bĩu môi rồi bỏ đi.
- cô...cô.......ôi trời ơi tức quá mà,ở đâu ra cái loại con gái ghê gớm như vậy chứ,mình mà biến thái á..Bị sỉ nhục quá đi mất,trời ơi Tuấn Anh ơi!mất mặt quá,bị người ta gọi là biến thái.sao lại vào nhầm như vậy.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay nội bài.Cô xuống máy bay,đã 3 năm du học tại mỹ,3 Năm xa việt nam,cảm giác được trở về quê hương thật thích.Cô dang 2 tay ra rồi hít một hơi thật sâu
- Xin chào việt nam,chào hà nội.Ta đã về rồi đây,được về thích quá,cô cảm thấy nhớ gia đình cô quá,cô muốn bố mẹ cô bất ngờ nên cô ko nói cho ai biết cô về việt nam,cô nôn nóng,muốn về nhà thật nhanh.Cô kéo vali chạy nhanh ra cửa,ko may giày cao gót của cô bị gãy đế,khiến cô ngã nhào xuống,nhưng có một người tốt đã đỡ cô,
- Cảm ơn anh,cô ngẩng mặt lên thì nhận ra cái tên biến thái ở nhà vệ sinh hồi nãy.Mải chạy đến đỡ cô,anh vô tình chạm tay vào mông cô.Cô trợn tròn mắt nhìn anh
Bốp!!!!
Cô tát anh 1 cái rõ đau,cô đẩy anh ra
- Áaaa...đồ biến thái,đồ bệnh hoạn,anh cố tình giả vờ đỡ tôi để lợi dụng sờ mông tôi chứ gì?
- Này cô kia,tôi thấy cô ngã nên có ý tốt ra đỡ ,đã ko cảm ơn còn tát tôi.Anh ôm mặt xýt xoa
- Ô...cảm ơn á!việc gì tôi phải cảm ơn đồ biến thái như anh.Tôi ko đánh cho mấy phát nữa là may cho anh lắm rồi.
- Tôi ko để ý nên chẳng may thôi mà,đúng là làm ơn mắc oán,biết vậy để cho ngã dập mặt cho rồi
- Anh nói hay lắm,lúc ở nhà vệ sinh cũng nhầm,giờ cũng nhầm sao?nhầm gì nhầm lắm thế.Đã biến thái còn bị khùng nữa.
- Gì chứ,khùng á!này cô xỉ nhục tôi quá rồi đấy
- Đồ biến thái!!!cô cố tình hét thật to
bị chê là đồ biến thái hài hướcMọi người xúm lại xem,ai cũng nghĩ anh là kẻ biến thái
Trời ơi! nhìn đẹp trai thế ko ngờ biến thái,ghê tởm,ai cũng nhìn anh bằng ánh mắt khiếm nhã.Anh vừa tức,vừa ngại và xấu hổ,lần đầu tiên trong đời bị người khác nói là biến thái.Anh cố giải thích: Mọi người hiểu lầm rồi,ko phải như mọi người nghĩ đâu.nhưng chẳng ai tin,
- Này...cô nói gì đi chứ..nói là tôi bị oan đi,ko phải vậy
- Còn lâu,tôi muốn cho mọi người biết đến cái đồ biến thái,chuyên đi ròm nhà vệ sinh,và sờ soạng con gái
lần này tôi tha cho anh,đừng thấy tôi xinh đẹp mà định giở trò đồi bại nhé,ko dc đâu.
Mọi người ơi!anh ta là kẻ biến thái đấy nên tránh xa anh ta thì hơn ko anh ta lại giả vờ nhầm rồi lợi dụng các cô gái nai tơ để giở trò đồi bại đó.Mấy cô gái ở gần đó sợ bỏ chạy hết,mọi người xúm nhau lại nói anh.Anh đứng lặng người,ko còn mặt mũi nào nữa ,ko ngờ anh lại có ngày bị hiểu nhầm như vậy.Anh mê mải bỏ đi,anh biết dù có giải thích cũng chẳng ai tin.
- Hôm nay là ngày gì mà xui xẻo vậy!cô ta là cái đồ đáng ghét.Đúng là làm ơn,mắc oán mà.Tức quá mà.Anh muốn nhanh về nhà thật nhanh ,ở đây thêm giây phút nào nữa chắc anh ức mà chết mất.Nhưng đứng nãy giờ mà chưa thấy trưởng phòng Minh ra đón.
Reng....reng.....
- Anh làm gì mà giờ này vẫn chưa ra đón tôi vậy?
- Dạ....thưa sếp,tại xe bị nổ lốp giữa đường nên đến trễ 1 chút,sếp đợi 1 tý ạ
- Cái gì?anh đúng là vô dụng,có mỗi việc đi đón tôi mà ko xong.Thôi khỏi cần đón tôi tự về.anh tức giận,cúp vội điện thoại
- Trời ơi!ngày gì mà xui xẻo vậy,toàn chuyện bực mình.
Anh lững thững ra ngoài bắt taxi.Vừa ra tới nơi thì có ngay một chiếc taxi.Hên quá!giờ mới thấy có tí may mắn,anh mở cửa xe,định chui vào thì cô từ đâu chạy đến ngồi luôn vào trong
- Ơ....cái cô này,cô làm gì vậy hả?xe này là của tôi mà
Cô vênh mặt lên
- Xe nào là của anh,tôi vào trước là của tôi.Anh định đi theo tôi để giở trò chứ gì,đồ biến thái.
- Này cô,tôi nhịn cô đủ rồi nhá,tôi ko phải là kẻ biến thái như cô nghĩ đâu nhá,tôi chưa làm gì cô cả,đề nghị cô ra khỏi xe
- Tôi ko ra đấy,anh làm gì dc tôi
Anh tức giận,cầm tay cô kéo ra ngoài
- Cô đi ra cho tôi,đi ra
Cô bám chặt vào xe,cô hất tay anh ra
- Anh làm cái trò gì vậy?bỏ tôi ra cái đồ biến thái
- Tôi ko bỏ,chừng nào cô rời khỏi xe thì thôi
- Bỏ ra...tôi nói anh bỏ ra mà.Bác tài xế ơi cứu cháu với,cái tên này định xàm xỡ cháu
Bác tài xế chạy tới,hất tay anh ra
- Cậu làm cái trò gì vậy?
- Bác ơi!anh ta là tên biến thái chuyên đi ròm trộm nhà vệ sinh nữ đấy ạ
Anh tái mặt,cố gắng giải thích
- Ko phải như bác nghĩ đâu,chỉ là hiểu lầm thôi.Bác nhìn cháu ăn mặc đàng hoàng thế này đâu có giống như tên biến thái đâu
Bác tài xế nhìn anh từ đầu tới chân
- Ừ...nhìn đẹp trai,đàng hoàng
Anh vội quay sang bên cô
- Đấy cô thấy chưa,nhìn tôi đàng hoàng mà,ko phải như cô nghĩ đâu
- Ta chưa nói hết mà,nhưng mà những tên biến thái thường đẹp trai,ăn mặc đàng hoàng ,để đi lừa những cô gái nhẹ dạ,cả tin sa vào bẫy,rồi giở trò đồi bại.Loại người như cậu tôi còn lạ gì.nhìn mặt đâu thể biết được lòng người.Xe tôi ko chở tên biến thái như cậu,cậu đi xe khác đi.
- Đúng .....đúng bác nói đúng đó bác.Cô gật đầu đồng tình
- Ơ kìa....bác hiểu nhầm cháu rồi,ko phải vậy mà
Cô đắc ý cười mãn nguyện.
- Đồ biến thái...lêu lêu.Cô cố tình trọc tức anh.Anh đứng lặng người,cổ nghẹn đứ,anh cố giữ bình tĩnh,cố gắng nuốt cục tức vào trong nhưng càng nghĩ đến cô anh càng thấy tức.Rõ ràng anh bắt xe trước,cuối cùng lại bị cướp mất.Từ lúc gặp cô,anh gặp toàn chuyện xui xẻo
- Cô hãy đợi đấy,tôi mà gặp dc cô lần nữa thì cô chết với tôi.
Cô cảm thấy sung sướng khi hạ gục được một kẻ biến thái.Cô ngắm nhìn cảnh vật xung quanh,đã 3 năm xa hà nội,mọi thứ cũng ko thay đổi nhiều.
Cô nhớ ngày trước cô hay tụ tập cùng đám bạn thân đi ăn uống khắp các quán ăn vặt tại Hà Nội.đặc biệt cô hay đi uống caffe một mình,cô thèm được uống một cốc caffe sữa quá,cái vị thơm thơm của caffe hoà quyện với vị béo ngậy,ngòn ngọt từ sữa,làm cô mê mẩncô thích caffe việt nam,vì nó đậm đà.Ở nước Mỹ cô cũng từng uống nhưng ko hợp với khẩu vị nên suốt 3 năm du học cô rất ít khi uống caffe.Cô thèm cái cảm giác được ngồi một mình trên cái bàn quen thuộc,nhâm nhi ,thưởng thức từng ngụm cafe sữa thơm ngon rồi ngồi ngắm cảnh phố cổ hà nội,cảm giác thật bình yên và thú vị.Đã lâu rồi cô ko có được cảm giác đó.Cô về nhà lấy ô tô rồi đi vòng quanh thành phố.Cô thấy nhớ hà nội lắm,ko biết 3 năm rồi nó có khác nhiều ko?Cô đang tập trung lái xe thì có điện thoại....là mẹ gọi....Cô cầm điện thoại lên ko may trượt tay rơi điện thoại xuống gầm ghế.Cô cố nhoài người ra với nhưng tay cô ko tới.Cô cúi hẳn người xuống.
- Được rồi....cuối cùng cũng lấy dc
Rầm....Xe cô đột nhiên dừng lại hình như là đâm vào thứ gì đó
Cô giật mình ngẩng đầu lên thì ra xe cô đã đâm phải chiếc ô tô đằng trước nhìn có vẻ hư hỏng khá nặng
- Ôi chúa ơi!tôi đã làm gì vậy nè!!!
Một giọng nói vang lên
- Đi đứng kiểu gì vậy?Đó là giọng của một người con trai,người đó vừa bước ra cô đã nhận ra đó chính là người con trai đã vào nhầm nhà vệ sinh hồi sáng.
- Tên biến thái,tại sao lại là hắn vậy,xui xẻo quá
Anh tiến lại gần cửa kính ô tô
- Này....cái cô kia!cô đi xe kiểu gì vậy?Tấm kính từ từ mở ra,anh giật mình hoảng hốt
- Lại là cô sao cái đồ xui xẻo
Cô thản nhiên đáp:
- Ừ là tôi,thì sao?
Vẫn còn ấm ức truyện hồi sáng lại cộng thêm chuyện cái xe khiến anh càng tức giận hơn.anh quát lên
- Sao trăng gì?Cô ra đây mà xem,xem cô đã làm gì xe tôi
Cô bước ra khỏi xe,cô nhìn vào xe của anh rồi nhếch môi
- Trời ơi!tưởng gì?có chút xíu mà làm quá à
- Cái gì?thế này mà cô nói có chút xíu hả?Vỡ nguyên 2 cái đèn và cả nguyên phần đuôi xe.Xe tôi giờ ko đi đc nữa,cô có biết là tôi đang phải vội đi kí 1 hợp đồng quan trọng ko?Cô định tính thế nào đây?
- Tôi đền tiền cho a là dc chứ gì,có mỗi cái xe làm quá à.Tiền đối với đại tiểu thư như tôi ko thiếu.Cô mở túi xách ra để lấy tiền nhưng tìm mãi ko thấy chiếc ví đâu cả
" Thôi chết....mình quên ví ở nhà rồi,biết làm sao đây?Lỡ nói mình ko thiếu tiền giờ mà nói ko mang thì quê lắm,anh ta sẽ cười mình mất."Cô nhăn nhó ,nhìn anh cười ngượng
- Sao rồi!
- Ờ.....thì ...tôi quên ví ở nhà rồi,anh đọc cho tôi số tài khoản của anh để lát tôi về tôi chuyển tiền cho
- Thôi tôi ko cần tiền,tôi cũng là đại thiếu gia tiền đối với tôi chỉ như là giấy thôi.Đâu như ai kia khoe mình là đại tiểu thư mà trong người ko có 1 xu.
- Tôi đã nói tôi quên mà lại.( Cái tên biến thái này,tức quá mà,)
- Cô ko có tiền cũng ko sao nhưng cô phải mang xe của tôi đi sửa,khi nào sửa xong thì mang xe về cho tôi,tôi sẽ đưa tiền cho cô,cô ko phải lo
- Này,cái tên biến thái kia,anh coi thường tôi quá rồi đấy,có mỗi cái xe mà làm quá,tôi sẽ đền cho hẳn cái xe mới lun,bo thêm cho mấy trăm triệu lun nhá,đã nói là quên mang ví mà lại,anh tưởng chỉ có mỗi anh có tiền chắc.Cô tức giận,hét thẳng vào mặt anh.
- Cô nói ai là kẻ biến thái hả???
- Tôi nói anh đấy,chuyện sáng nay tôi còn chưa xử anh đâu
- Tôi đã nói là hiểu lầm mà,tôi mới là người phải xử cô đấy,chính cô làm ô uế thanh danh của tôi
- Đã biến thái lại còn đòi thanh danh ở đây nữa,đúng là khùng
- Cái gì?cô mới là đồ khùng ấy,đồ xui xẻo,đồ dở hơi,đồ đanh đá.Anh cố hét thật to
Cô cũng ko chịu thua,cố hét to hơn anh
- Cái đồ....đồ đười ươi
Gì chứ,cô giám nói tôi là đười ươi sao?cô là cái đồ chuột nhắt.Anh đẩy nhẹ cô 1 cái,cú đẩy rất nhẹ nhưng cô cố tình ngã nhào xuống đất.
- Mình mới chạm nhẹ mà,cô đừng giả vờ nữa,đứng dậy đi.Cô nằm yên ko phản ứng gì,anh khẽ lay cô
- Ê....đồ chuột nhắt cô sao vậy?tỉnh lại đi.Anh mê mải đưa cô vào bệnh viện
Tại phòng cấp cứu
- Bác sĩ làm ơn hãy băng chân tôi lại đi
- Cô có bị làm sao đâu mà băng
- Bác sĩ có nhìn thấy người đàn ông bên ngoài ko?Đó là chồng của tôi,anh ta đi ngoại tình bỏ mặc tôi,ko những thế anh ta còn đẩy tôi ngã nữa.
Anh ta còn gọi tôi là đồ chuột nhắt,anh ta coi tôi ko bằng 1 loài gặm nhấm.Tôi muốn bị thương để anh ta hối hận mà quay lại.Giờ mà biết tôi ko sao chắc anh ta lại bỏ tôi theo bồ nhí mất,tôi xin bác sĩ hãy cứu lấy tôi,cứu vớt 1 gia đình.Cô giả vờ khóc
- Ck cô thật khốn nạn,dc rồi tôi sẽ giúp cô
Bác sĩ bước ra ngoài,anh vội chạy đến hỏi
- Bác sĩ,cái đồ chuột nhắt ......à quên cô ấy sao rồi
- chân phải của cô ấy bị bong gân khá nặng,hiện tại thì chưa có gì nguy hiểm, anh có thể đưa cô ấy về.
Anh không ngờ chỉ mới đẩy nhẹ mà đã bong gân được.
- Cô có sao ko?
Cô giả vờ đau.Anh nhìn mà còn hỏi à!Anh định tính sao với cái chân của tôi.
- Tôi....tôi sẽ trả hết tiền viện phí và đền bù cho cô. Nhìn cái mặt anh nhăn nhó mà cô buồn cười.Cô bắt anh đưa cô về.
- Anh dừng ở cái ngõ này đi
- Ủa nhà cô ở trong cái hẻm bé tí này hả?cô tự đi bộ về nhé
- Anh nghĩ sao mà nói tôi đi bộ về hả?nhà tôi còn cách 1 đoạn nữa,anh phải đưa tôi về.Chân tôi đau là do anh đấy
- Thôi đc rồi,nhưng mà ngõ bé tí thế này sao đi xe vào dc
- Ai nói anh đi xe vào,anh cõng tôi vào đi
- Cái gì tôi phải cõng cô á?
- Chứ còn sao nữa,mau lên
Anh đành miễn cưỡng cõng cô đi.Cô chỉ cho anh hết ngõ này đến ngõ kia ,đi tận 30 phút mà chưa tới nơi.anh thấy mệt,người mỏi nhừ,mồ hôi nhễ nhại
- Này đồ chuột nhắt rốt cuộc nhà cô ở đâu.Sao đi mãi ko tới vậy?
- Cứ đi đi sắp tới rồi
Anh cố cõng cô đi tiếp,nhưng đi mãi mà ko tới,cô dẫn anh đi mấy vòng liền
- Hình như vừa đi qua chỗ này rồi thì phải.
- Đâu có chắc anh nhìn nhầm rồi
1 tiếng sau
Chân tay anh tê cứng,ko bước nổi nữa,lúc này anh chỉ muốn vất ngay cô xuống đất rồi đi về thôi,nhưng tại a làm cô bị thương nên phải cố cõng cô về. Anh chợt nghĩ hôm nay chính là ngày xui xẻo nhất đời anh. Buổi sáng thì bị hiểu lầm là kẻ biến thái,đến chiều thì bị cô tông vào xe,hỏng xe,đáng nhẽ cô ta phải đền cho anh nhưng vì cô ngã nên đã đảo ngược tình thế.

Xem tiếp: Hợp đồng tình yêu - Phần 2: Sao quả tạ chiếu ngay đầu



hợp đồng tình yêu truyện ngắn hợp đồng tình yêu truyện ngôn tinh hợp đồng tình yêu trọn bộ hợp đồng tình yêu full

Chủ đề: Truyện ngắn: Hợp đồng tình yêu

Sau khi ra mắt phần 1 đã được bạn đọc đón nhận nhiệt tình khi đạt lượt like và chia sẻ lên tới 600 lượt thích đã giúp cho tác giả cũng như ban quản trị...
Qua 2 phần của truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" với những tình tiết hài hước và dí dỏm mà cô gái dành cho chàng trai khiến cho chúng...
Để có tiền nhằm thực hiện dự án của mình nên cả 2 đành phải chấp nhận một cuộc hôn nhân hờ, nghĩa là cả hai sẽ đồng ý kết hôn với nhau mà...
Sau những rắc rối hài hước trong 4 phần đầu tiên tưởng chừng đã kết thúc êm đẹp, những không, cuộc chiến của đôi trai tài gái sắc vẫn còn hấp dẫn...
Từ thánh đường hôn lễ bước ra, cả hai đã nhanh chóng xách vali lên và đi Hàn Quốc sau cuộc tranh luận nổ lửa giữa 2 lựa chọn là Hàn Quốc hay Pháp...
Sau tuần trang mật đầy ấn tượng và cũng không ít cảnh khiến độc giả phải phá lên cười cũng đã đến ngày cả 2 người phải trở về Việt Nam. Mọi chuyện dường...

Bạn có muốn xem thêm?

Bắt đầu truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" là việc giới thiệu một số nhân vật chủ chốt xuyên suốt trong toàn bộ câu chuyện mà tác giả muốn gửi...
Sau khi ra mắt phần 1 đã được bạn đọc đón nhận nhiệt tình khi đạt lượt like và chia sẻ lên tới 600 lượt thích đã giúp cho tác giả cũng như ban quản trị...
Qua 2 phần của truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" với những tình tiết hài hước và dí dỏm mà cô gái dành cho chàng trai khiến cho chúng...
Sau những rắc rối hài hước trong 4 phần đầu tiên tưởng chừng đã kết thúc êm đẹp, những không, cuộc chiến của đôi trai tài gái sắc vẫn còn hấp dẫn...
Không còn cách nào khác anh phải làm theo yêu cầu của cô vì hình ảnh cũng như danh dự của bản thân mình.Anh nhăn nhó cầm chiếc bàn chải...

Cô đi chơi mãi đến 11h đêm mới về nhà,đợi cô lâu quá nên anh đã ngủ gật trên ghế lúc nào ko hay.Thấy đèn trong nhà vẫn bật sáng,cô...