Viết cho người ra đi ngày ấy

Đã rất lâu rồi chúng ta không còn ngồi trò chuyện với nhau suốt đêm thâu mà chẳng biết mệt mỏi, ấy vậy mà thời gian thấm thoát trôi qua nhanh để lại đây là sự trống trải và suy tư cũng như bao hoài nghi về những người con gái bước tiếp vào đời mình. Sẽ là không công bằng với họ khi đã dành quá nhiều tình cảm cho một người không thuộc về mình, nhưng có lẽ cũng cảm ơn vì có như vậy thì mới càng phải yêu thương nhiều hơn người yêu hiện tại của mình để quá khứ không còn lặp lại một lần nữa...

Cuộc sống chốn thị thành nhộn nhịp khiến cho ta bị cuốn theo dòng chảy của sự hối hả, tấp nập kẻ đến người đi dường như đã làm cho anh quên đi tất cả những quá khứ không nên nhớ, nhưng bất chợt một cơn gió nhẹ lướt qua mang hương thơm quen thuộc ngày nào trên mái tóc em làm anh lại bồn chồn xao xuyến nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa ấy. Chợt một luồng cảm xúc sâu thẳm trong tận đáy lòng như bị kìm nén quá lâu giờ được giải thoát và bùng lên như những ngọn núi lửa kìm nén sâu trong lòng đất được dịp để bùng lên thiêu đốt tất cả khiến con tim đau nhói.

mùa thu anh nhớ emThấm thoát cũng đã năm năm chúng ta không còn thuộc về nhau, ấy vậy mà tại sao con tim anh vẫn không thể quên em được dù rằng em đã sắp lấy chồng? Phải chăng mối tình đầu quá sâu đậm đã làm cho con tim ta bị chai sạn với những người xung quanh và chỉ ôm lấy quá khứ? Có lẽ chúng ta ngày ấy không nên gặp nhau thì có lẽ giờ nay anh và em chẳng phải gượng cười khi nhìn thấy nhau em nhỉ? Và nếu chúng ta không gặp nhau vào cái lúc đấy thì có lẽ giờ này anh sẽ không phải là anh bây giờ và cũng không có những dòng tâm sự này rồi phải không em? Vậy gặp em là đúng hay sai khi mà quá khứ không thể nào thay đổi? Nếu cho em lựa chọn lại một lần nữa thì ngày đó khi chúng mình gặp nhau em có muốn làm người yêu của anh không?

Nhiều đêm nằm ngủ mà giật mình với những cơn mê sảng nhớ về em, nhớ về những ký ức của thời mình yêu nhau rồi anh lại tự đặt ra cho mình những câu hỏi như vậy mà chưa bao giờ anh giám hỏi em. Mỗi lần anh thức giấc vì mộng mĩ thì hình bóng em lại ùa về qua cửa sổ như nói rằng em đang vẫy gọi anh, nhưng anh biết đó chỉ là những ảo giác vì sự nhớ nhung dành cho em quá nhiều. Anh chỉ mong có thể quên đi tất cả những ký ức về em để anh có thể bắt đầu một cuộc sống mới như chưa từng gặp em trong đời, nhưng có lẽ điều này khó quá và có lẽ là điều duy nhất trong cuộc đời anh không giám khẳng định mình có làm được hay không.

Giờ này không biết em đang làm gì và có bao giờ em bất giác nhớ lại những kỷ niệm của một thời ta yêu nhau hay em đã quên đi tất cả những gì của đôi ta ngày xưa ấy?

Còn nhớ không em những lần hờn dỗi anh đã làm những trò ngỗ nghĩnh chỉ để thấy nụ cười của em trên môi và đôi ta lại tay trong tay đi bên nhau thật vui vẻ và hạnh phúc. Em có nhớ chẳng có những đêm trăng ngồi bên đường đôi ta cùng ngắm ánh trăng rọi chiếu suống dòng sông lấp lánh để rồi em thiếp đi trong vòng tay anh lúc nào không hay. Hay những lần ta gặp gỡ dù chỉ là những phút giây ngắn ngủi nhưng lại đầy cảm xúc yêu thương và quyến luyến mãi không rời mỗi khi ta phải chia xa. Những hình ảnh này chưa bao giờ phôi phai trong suy nghĩ của anh và nó vẫn hiện hữu trong từng giấc mơ về em đó.

Anh còn nhớ kỷ niệm làm anh nhớ mãi là cái mùa thu năm đó, trong cái gió se se lạnh và một chút mưa phùn ướt át của Hà Nội cổ kính, anh chở em trên chiếc xe đạp cũ chỉ để mua một chiếc bánh trung thu nhỏ xíu cho giống người ta nhìn mà tội nghiệp. Bây giờ ngồi đây và nhớ lại anh cũng chẳng hiểu vì sao hai đứa lúc đấy ngốc đến vậy khi mà mọi phương tiện đều có sẵn phục vụ cho nhu cầu đi lại. Không những thế, với dịch vụ giao hàng tới tận nhà cũng quá tốt ấy vậy mà cả hai lại ngốc nghếch lang thang Hà Nội Phố trên chiếc xe cũ rích như vậy. Anh nhớ cái gương mặt hồn nhiền của cô bé khi cần trên tay chiếc bánh mà cười tươi vui mừng như một đứa trẻ được mẹ cho bánh khi mới đi chợ về. Sao lúc đấy nhìn mà yêu thương đến lạ kỳ... Ấy vậy mà giờ này em đã sắp lên xe hoa về nhà chồng và em cũng không còn hồn nhiên như trước nữa....

Tại sao vậy em...?

Sài Gòn trời bất chợt mưa

Mùi hương mái tóc ai đó gợi về quá khứ...

Sài Gòn đang nhớ đến em!



yêu thương mùa thu mùa thu yêu thương mùa chia tay mùa hạnh phúc viết cho người ra đi viết cho người ở lại góc suy ngẫm góc tâm sự chuyện tình

Bạn có muốn xem thêm?

Bắt đầu truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" là việc giới thiệu một số nhân vật chủ chốt xuyên suốt trong toàn bộ câu chuyện mà tác giả muốn gửi...
Sau khi ra mắt phần 1 đã được bạn đọc đón nhận nhiệt tình khi đạt lượt like và chia sẻ lên tới 600 lượt thích đã giúp cho tác giả cũng như ban quản trị...
Qua 2 phần của truyện ngắn "Hợp đồng tình yêu" với những tình tiết hài hước và dí dỏm mà cô gái dành cho chàng trai khiến cho chúng...
Sau những rắc rối hài hước trong 4 phần đầu tiên tưởng chừng đã kết thúc êm đẹp, những không, cuộc chiến của đôi trai tài gái sắc vẫn còn hấp dẫn...
Không còn cách nào khác anh phải làm theo yêu cầu của cô vì hình ảnh cũng như danh dự của bản thân mình.Anh nhăn nhó cầm chiếc bàn chải...

Cô đi chơi mãi đến 11h đêm mới về nhà,đợi cô lâu quá nên anh đã ngủ gật trên ghế lúc nào ko hay.Thấy đèn trong nhà vẫn bật sáng,cô...